Compassio

Compassio | Wellbeing Companion

Compassio

TẠI SAO NGƯỜI HƯỚNG NỘI KHÔNG THÍCH NGHE ĐIỆN THOẠI?

[Bài Đăng Từ WIG Hướng Nội Tuyệt Vời] Tôi ghét nói chuyện điện thoại. Tôi không thể đếm được mình đã từ chối làm ăn với bao nhiêu công...

Bài Đăng Từ [WIG Hướng Nội Tuyệt Vời] Tôi ghét nói chuyện điện thoại. Tôi không thể đếm được mình đã từ chối làm ăn với bao nhiêu công ty chỉ vì họ có những cuộc gọi thăm dò thông tin. Khi gọi đồ ăn về, tôi sẽ chỉ chọn những nhà hàng cho phép đặt hàng trực tuyến. Nếu tôi có chuông điện thoại, lý do duy nhất để tôi nghe điện thoại là cuộc gọi đó đến từ một người tôi quen và thậm chí điều đó còn khiến tôi bực bội. Tôi biết tôi không phải là người hướng nội duy nhất ghét nghe điện thoại, và có rất nhiều người thực sự lo lắng khi nói chuyện điện thoại. Đó là điều phổ biến và nó còn có cả truyện tranh nói về chủ đề này. Nhưng tại sao lại có rất nhiều người hướng nội ghét nghe điện thoại như vậy? 📍 Tại sao người hướng nội không thích nói chuyện điện thoại? Điều đầu tiên và là điều quan trọng nhất, chuông điện thoại thực sự rất phiền phức. Nó giống như tiếng chuông báo thức hay tiếng khóc của những đứa trẻ, nó đòi hỏi sự chú ý ngay lập tức! Chúng ta phải nhanh chóng tạm dừng công việc lại, nó khiến chúng ta không thể tập trung được vào những thứ chúng ta đang làm và khi bạn đang suy nghĩ thì điều này thực sự khó chịu. Thêm nữa, chúng ta sẽ không có thời gian để chuẩn bị cho cuộc nói chuyện, mà đối với những người hướng nội thì điều này không thoải mái chút nào. Nhiều cuộc gọi (hoặc ít nhất là trong những phút đầu tiên) chỉ toàn là những câu chuyện phiếm. Trong khi phần lớn những người hướng nội lại không thích thú với những câu chuyện nhảm nhí chút nào, chính vì vậy nó khiến cho cuộc nói chuyện trở nên khó xử hơn. Những “câu chuyện làm quà” này cảm giác giả tạo, và chúng ta sẽ tự hỏi nó sẽ kéo dài bao lâu nữa để người gọi bắt đầu vào vấn đề chính. Chúng ta không phải là người bạn thân thiết với những cuộc điện thoại. Về cơ bản, chúng ta có xu hướng dành thời gian suy nghĩ mọi thứ thật kỹ và trả lời. Những khoảng lặng dài và kỳ quặc đó không thể diễn tả được qua điện thoại. Người ở đầu dây bên kia càng nói nhiều thì chúng ta càng có ít cơ hội được nói và kết cục là chúng ta cảm thấy chán nản và không muốn tiếp tục cuộc nói chuyện nữa. Ngôn ngữ cơ thể đóng vai trò rất quan trọng trong cuộc trò chuyện. Những người hướng nội sử dụng rất nhiều kỹ năng quan sát, khi không thể nhìn thấy đối tác khi nói chuyện họ sẽ cảm thấy cực kỳ khó chịu. Chúng ta không thể nhìn nét mặt để phân biệt được đâu là cảm xúc thật của họ hay theo dõi xem khi nào họ định nói để chúng ta tránh cướp lời. Rất nhiều người hướng nội cho rằng giao tiếp xã giao là không thoải mái, nhưng bỏ qua cả n