Compassio
Sự Thật Về Người Mẹ Độc Hại Mà Tôi Ước Mình Biết Sớm Hơn
"Đừng tỏ ra thiếu trân trọng đối với trái tim của người khác, và đừng coi trọng những ai xem thường trái tim bạn " Mary Schmich Sau...
"Đừng tỏ ra thiếu trân trọng đối với trái tim của người khác, và đừng coi trọng những ai xem thường trái tim bạn " Mary Schmich Sau ngày mẹ mất cách đây hai năm, tôi trở về nhà thu dọn những món đồ còn để lại của bà. Quần áo và giày dép, những cuốn sách với đầy những ghi chú ở cạnh trang, bộ đồ nghề nấu ăn đã cũ và những viên thuốc còn thừa. Một bộ bàn ghế, dụng cụ may, kim đan và chỉ. Và những thứ quan trọng nhất trong phần đời còn sống của bà, mà tôi đã không hề động đến: những bức ảnh, những lá thư, nhật ký và những tờ ghi chú. Mấy thứ chứa đựng cảm xúc này làm tim tôi rối lên cả vài tháng trời. Những dòng thư ngọt ngất của cha tôi ở cái tuổi hai mươi mốt gửi cho mẹ ở bệnh viện, khi đó là lúc bà đang trong phòng hồi phục sau ca sinh nở ra cái đứa con duy nhất ... là tôi. Những dòng chữ được viết vụng về, thân yêu và dòng đáp lại ngắn gọn của mẹ ở phía dưới, chữ viết tay của bà vẫn gọn gàng như mọi khi. Những bức thư từ người bạn trai cũ của bà, trước khi bà quen biết với bố (sao tôi luôn cho rằng bà không hề có ai trước bố nhỉ?). Và những tin nhắn đầy cảm xúc từ tôi, được gửi từ trại hè đến địa chỉ tôi thuộc nằm lòng kể từ khi lên ba. Những bức thư của tôi gửi đến Mozambique, nơi bố và mẹ tôi làm việc những năm 1980, và bưu thiếp từ những chuyến du lịch của tôi. Một vài phong thư từ con trai tôi, đứa cháu bà yêu nhất trần đời, đến mức khiến tôi ganh tị. Hay là tôi đã suy nghĩ như vậy. Bà còn giữ tất cả chúng. Bảy mươi năm ký ức của bà được viết trên giấy, và thậm chí không biết mình từng viết nó. Và kể cả khi bà nhớ, thì cũng không có thể đọc chúng được do căn bệnh bà đang mắc phải. Nhưng khoảnh khắc tình cảm sâu sắc nhất trên tất cả vẫn đang chờ đợi: những lá thư mẹ gửi cho tôi của những ngày còn thơ bé. Những lá thư bà viết nhưng không bao giờ gửi đi. Tôi sẽ không bao giờ biết tại sao. Bà e sợ điều gì? Tôi đọc những bức thư với gương mặt đẫm lệ, nước mắt chảy dài xuống cằm như hai con suối chảy xuống dưới đồi. Những lá thư thấm đẫm tình yêu, như một khu rừng lấp lánh ánh nắng vào một ngày hè nóng nực. Nó chứa đầy lòng trắc ẩn mà tôi đã không nhận thấy ở mẹ mình. Bà ấy giữ những lá thư này vì chúng rất quan trọng đối với bà ấy. Và bây giờ tôi biết bà yêu tôi. Luôn luôn là vậy. Nhưng một phần nào đó trong cuộc đời tôi, tôi không chắc về việc bà ấy có muốn tôi không. Khi tôi còn bé, bà đối với tôi như tài sản của bà, như thể bà sở hữu tôi cơ thể tôi, suy nghĩ của tôi, và cảm xúc của tôi. Và khi tôi lớn lên một chút, bà và tôi có những trận cãi vã, rồi là