Compassio

Compassio | Wellbeing Companion

Compassio

Self-harm: Bên Trong Bộ Não Của Kẻ Tự Hại & Vì Sao Người Ta Lại Tự Làm Đau Mình

Việc gây ra những tổn hại đến cơ thể, một cách cố tình, có nghĩa là đang thách thức mọi bản năng sinh tồn. Song, hành vi tự hại đang trở...

Việc gây ra những tổn hại đến cơ thể, một cách cố tình, có nghĩa là đang thách thức mọi bản năng sinh tồn. Song, hành vi tự hại đang trở nên phổ biến trong giới thanh thiếu niên (ước tính 8 đến 30%). Về mặt hủy hoại đến cơ thể thường có vẻ như không đáng kể, nhưng mối lo ngại về hành vi tự hại vượt xa những tổn thương cho riêng chính người đó. Phụ huynh của họ trở nên lo lắng, tổn thương và bối rối khi nhìn đứa con gái hay con trai của mình, người mà họ dành rất nhiều sự săn sóc thể chất, lại cố ý phá hoại chính cơ thể mà họ đáng lẽ ra phải ưu tiên bảo vệ nhất. Các nhà tâm lý học thì quan tâm đến những ảnh hưởng lâu dài, vì hành vi tự hại có thể dẫn đến nguy cơ tự tử cao hay chứng rối loạn lo âu ở tuổi trưởng thành. Theo tiêu chuẩn trung bình, hành vi được chẩn đoán là tự hại khi "ở năm cuối, cá nhân có từ 5 ngày trở lên, thực hiện hành vi cố ý tự gây thiệt hại cho bề mặt cơ thể mình... vì những mục đích không được chấp nhận rộng rãi" . Và hành vi tự hại này loại trừ việc xỏ khuyên hay xăm trổ đau đớn, hay những vết sẹo trong những tình huống được xã hội chấp nhận. Trong khi hành vi tự hại đôi khi được xem như một bước dẫn đến tự tử, nó thường không liên quan đến bất kỳ ý định tự tử nào. Trên thực tế, độ tuổi khởi phát điển hình là 13 tuổi, 3 năm trước đó tuổi teen thậm chí có thể nghĩ đến tự tử. Vậy cảm xúc và suy nghĩ nào có liên quan đến hành vi tự hại? Tự hại từng được xem là một phản ứng trước căng thẳng. Nhưng qua các mẫu nước bọt cho thấy hormone cortilsol gây căng thẳng thì thấp hơn ở những thanh thiếu niên có hành vi tự hại, cũng như (mặc dù điều này không gây quá ngạc nhiên) ngưỡng chịu đau của họ cao hơn trong theo dõi xét nghiệm ngưỡng chịu đau tiêu chuẩn, lấy ví dụ, khoảng thời gian họ có thể ngâm một bàn tay vào xô nước đá. Trong một cuộc hội thảo gần đây về thanh thiếu niên tự tử và tự hại, Christian Schmahl trình bày nghiên cứu của đội nhóm mình về thần kinh học trong tự hại. Schmahl cho thấy rằng những thanh thiếu niên có hành vi tự hại có hoạt động não và sinh lý đặc biệt để phản ứng trước cơn đau và cảnh chảy máu. Hầu hết thanh thiếu niên cảm thấy tệ hại khi họ trải nghiệm cơn đau thể xác và khi họ nhìn thấy bất kỳ vết thương nào. Cơn đau của họ làm tăng nỗi buồn, giận dữ và thất vọng. Nhiều người trưởng thành cũng có những phản ứng tương tự: khi chúng ta vấp ngón chân hay bị đập đầu vào đâu đó, và đột nhiên cả một ngày công việc dồn dập không việc nào được hoàn thành ập đến cùng một tiếng "ối á" lớn trong giận dữ và thất vọng. Nhưng tha