Compassio

Compassio | Wellbeing Companion

Compassio

Lời chia tay ấy, nên giữ lại hay nói ra?

Hãy thử nghĩ về một ngày mà chúng ta có mong muốn rời bỏ một mối quan hệ, nhưng lại có một vấn đề chắn ngang chúng ta đạt được mong muốn...

Hãy thử nghĩ về một ngày mà chúng ta có mong muốn rời bỏ một mối quan hệ, nhưng lại có một vấn đề chắn ngang chúng ta đạt được mong muốn của mình: chúng ta không chịu được việc gây ra nỗi đau cho người kia, đặc biệt khi đó là người mang đến cho chúng ta cảm giác về sự chung thủy, người đã đối xử rất tốt với ta, người đặt sự an toàn và tương lai của họ vào mối quan hệ này, người có những kỳ vọng ở chúng ta và là người cùng chúng ta lên kế hoạch cho một chuyến đi xa trong một thời gian dài. Có lẽ đã hàng tá lần chúng ta gần như nói ra điều cần nói, nhưng lần nào cũng không thành công. Chúng ta đã tự nhủ sẽ nói về điều đó "sau mấy ngày lễ", "khi mà bữa tiệc sinh nhật kết thúc", hay vào "năm sau", hay vào "buổi sáng hôm sau", và rồi thời gian trôi qua và tất cả chúng ta vẫn cứ như vậy. Chúng ta sợ rằng mình sẽ rất khó chịu nếu mình sắp mở màn cho một nỗi buồn kinh khủng: đôi mắt họ ngấn lệ, sẽ có những tiếng nấc, sự yếu đuối chực trào với một núi khăn giấy chất thành đống tất cả chỉ vì một sự thật mà chúng ta đang giấu kín trong lòng mình. Chúng ta sẽ chịu trách nhiệm kéo một người tài năng và độc lập vào sự hỗn loạn; và nó nặng nề hơn những gì mà chúng ta có thể chịu đựng. Nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng có lẽ tốt hơn là chúng ta nên dành vài thâp kỷ ngập ngừng như vậy hơn là năm phút với nỗi buồn ngập tràn. Trong một phần khác của tâm trí chúng ta, cũng có thể có một nỗi kinh hoàng nữa. Hơn những gì chúng ta có thể nhận ra, ngày qua ngày, họ sẽ trở thành một người đáng sợ. Bằng việc nói với họ sự kết thúc này, chúng ta đang đối mặt với nguy cơ bị trút hết cơn giận lên mình. Họ có thể hét vào mặt chúng ta, buộc tội chúng ta đã dụ dỗ họ, là một kẻ bịp bợm đáng xấu hổ. Có thể có cả sự bạo lực và nguy hiểm nữa. Nỗi sợ của chúng ta ở đây có sự cân xứng nhất định. Có thể chúng ta nói ra điều đó và điều đó sẽ giết chết họ. Hoặc có thể chúng ta cũng nói ra điều đó và họ sẽ vì điều đó giết chết chúng ta; chỉ có giết hoặc bị giết. Chẳng trách mà chúng ta cứ trì hoãn nói ra điều đó. Phần trưởng thành lý trí của tâm trí chúng ta biết rằng những nỗi sợ giết và bị giết này là không có thật nhưng điều này lại được cân nhắc rất ít khi chúng ta có những cảm nhận vô thức. Việc đưa ra những lý lẽ hợp lý có thể sẽ hiệu quả như là việc nói với một người mắc chứng chóng mặt rằng ban công sẽ không đổ sụp hay với một người bị trầm cảm rằng hoàn toàn có những cơ sở để trở nên vui vẻ. Phần nhiều tâm trí chúng ta không tuân theo logic cứng nhắc. Trong những gì mà chúng ta được thừa hưởng từ t