Compassio

Compassio | Wellbeing Companion

Compassio

Làm thế nào để vượt qua sự ngại ngùng?

Bởi sự ngại ngùng có thể tác động đến chúng ta một cách mạnh mẽ, cũng khá hấp dẫn nếu ta coi nó như một phần quan trọng trong “công cuộc”...

Bởi sự ngại ngùng có thể tác động đến chúng ta một cách mạnh mẽ, cũng khá hấp dẫn nếu ta coi nó như một phần quan trọng trong “công cuộc” che giấu đi cảm xúc của mình. Với gốc rễ liên quan đến tính cách và, có lẽ, cả trạng thái sinh lý cũng chính là điều mà chúng ta không có khả năng loại bỏ được. Nhưng sự thật là, sự ngại ngùng ấy có nền tảng dựa trên một tập các ý niệm về thế giới, có thể thay đổi sau một chuỗi các lí lẽ, bởi vì bản thân chúng vốn được hình thành dựa trên những lỗi có thể sữa chữa và được tồn tại trong lối suy nghĩ của mỗi người. Sự ngại ngùng bắt nguồn theo cái cách riêng mà chúng ta “đọc vị” những người lạ. Những người hay ngại thường không hành động một cách kỳ quặc với tất cả mọi người; họ bị líu lưỡi quanh những người tưởng chừng như trông chẳng hề giống họ về các đặc điểm bên ngoài như tuổi tác, đẳng cấp, “gu”, niềm tin, lí lịch hay tôn giáo. Không có ý gì khiếm nhã, rằng chúng ta có thể hiểu sự ngại ngùng như một sự "hạn hẹp” ( provincialism ) của tâm trí, nói cách khác là sự bận tâm quá mức đến những điều ít quan trọng trong cuộc sống và trải nghiệm của một người. Và như thế, vô hình, ta đã khoác lên vai người khác tấm áo choàng của một kẻ xa lạ, khó gần và đáng sợ, một cách không công bằng. Khi giao tiếp với một người thuộc một thế giới khác, những người hay ngại thường cho phép tâm trí của họ bị xâm chiếm bởi hào quang của sự khác biệt. Họ có thể (một cách thầm lặng và đầy ngượng nghịu) tự bảo với chính mình rằng họ chẳng thể nói hay làm gì bởi trong khi những người khác đều có chút gì đó tiếng tăm thì bản thân họ chỉ thuộc về một miền vô danh nào đó của chính mình; hoặc là khi những người bạn cùng độ tuổi đã chạm đến ngưỡng trưởng thành thì họ vẫn cứ "mắc kẹt" mãi ở nơi mang tên “Tuổi trẻ đôi mươi”; hay trong khi những nhân vật ấy đều trông thật thông minh xuất chúng thì nhìn lại mình, họ lại thấy chẳng có chút kiến thức nào; hoặc là với những gương mặt tiêu biểu đến từ thành thị cùng hình ảnh những cô nàng quá đỗi xinh đẹp thì họ chỉ có thể vẫy tay chào lại từ một nơi tỉnh lẻ, nơi có những chàng trai với ngoại hình tầm thường. Đây chính là lí do vì sao chúng ta không có chỗ cho sự cười đùa, cho một câu bình luận đầy khôi hài hay một cảm giác thoải mái. Những người hay ngại không cố tình tỏ vẻ khó chịu hay thiếu thân thiện. Họ chỉ đơn giản là cố gắng vượt qua rào cản gần như không vượt qua được của sự khác biệt để khiến cho lòng tốt và tính cách của mình trở nên dễ hình dung và chấp nhận hơn. Bạn có thể tưởng tượng ra rằng tro