Compassio

Compassio | Wellbeing Companion

Compassio

Không Ai Thèm Bận Tâm Soi Mói Cuộc Sống Của Bạn Đâu Vì Ai Cũng Đều Bận-Quan-Tâm Đến Đời Mình Rồi

Đôi lúc ta thấy bế tắc không dám làm điều gì cả vì cứ mãi nghĩ ngợi xem “người ta” sẽ nghĩ, nói và phản ứng như thế nào nếu ta làm như...

Đôi lúc ta thấy bế tắc không dám làm điều gì cả vì cứ mãi nghĩ ngợi xem “người ta” sẽ nghĩ, nói và phản ứng như thế nào nếu ta làm như thế. Tại sao ta cứ luôn mải miết bận tâm và quá xem trọng ý kiến của người khác? Ta nên bận tâm điều người khác nghĩ hay chỉ cần bận quan tâm đến đời mình, chủ kiến và gánh trách nhiệm cho đời mình thôi? Với bài viết sau đây hãy cùng Compassio suy ngẫm lại cái sự tiến thoái lưỡng nan mỗi khi tự cảm thấy mình bị soi mói hay bị quan tâm quá mức. Bức tranh “Cú ngã của Icarus” (Landscape with the Fall of Icarus) có lẽ là ẩn dụ hay nhất cho vấn đề này. Người Nhật có câu “Nana korobi ya oki” (nghĩa là: Ngã bảy lần, đứng dậy tám lần). Có thể chẳng ai thèm quan tâm chúng ta đang ngã lăn quay hay đứng vững như bàn thạch. Dẫu cho vấp ngã rồi thì chỉ có chính bản thân chúng ta mới nên tự hỏi “Bây giờ mình đứng dậy chưa?” mà thôi. Chúng ta có xu hướng khởi đầu cuộc sống của mình với một trải nghiệm mặc định sâu sắc: đó là việc luôn được bao quanh bởi những người quan tâm đến chúng ta ở một mức độ vô cùng phi thường . Chúng ta tìm kiếm trong những giấc mơ và những khoảng không mơ hồ của thời thơ ấu và có lẽ tìm thấy một đến hai gương mặt đang mỉm cười quan sát chúng ta với sự dịu dàng và quan tâm. Họ dõi theo chúng ta khi mà dòng nước bọt chầm chậm rỉ ra từ khóe miệng và vội vàng lau đi như thế lau chùi một tấm vải quý giá. Sau đó vuốt ve những sợi tóc mềm mịn trên da đầu chúng ta. Họ tuyên bố chúng ta gần như là một tạo vật siêu nhiên khi chúng ta cuối cùng cũng thành công trong việc nhoẻn miệng nở nụ cười đầu tiên. Những tràng pháo tay vang lên từng ngày lúc chúng ta bước những bước đi đầu tiên, cười khúc khích, chập chững, vấp ngã, và mạnh dạn tiếp tục tiến bộ. Có một sự trầm trồ và khen ngợi hết lời khi chúng ta loay hoay sắp xếp các chữ cái viết nên tên của mình. Trong suốt những năm đầu đời, những con người to lớn khéo léo dụ dỗ chúng ta ăn bông cải xanh hay đậu Hà Lan; họ đảm bảo rằng chúng ta mang ủng cao su khi trời mưa; họ nhảy múa cùng ta khi bài hát yêu thích của chúng ta được bật, họ xốc ta dậy và hát cho chúng ta nghe khi chúng ta cảm thấy buồn bã hay không ổn. Khi chúng ta lo âu, họ cố gắng hết sức nhạy bén để tìm hiểu vấn đề có thể là gì. Không chỉ là ở nhà. Ở trường học, những giáo viên tuyệt vời động viên khi chúng ta gặp phải khó khăn; họ hiểu có khi chúng ta ngại ngùng; họ nỗ lực phát hiện và khích lệ ra các dấu hiệu tài năng có thể bộc phát từ sớm của chúng ta. Người bà cũng không kém phần tử tế. Bà giữ những bức ản