Compassio
Hội Chứng "Kẻ Mạo Danh"
Trong phần lớn những khó khăn về mặt cá nhân lẫn sự nghiệp chúng ta đều bị hãm chân bởi một suy nghĩ lệch lạc rằng những người như...
Trong phần lớn những khó khăn về mặt cá nhân lẫn sự nghiệp chúng ta đều bị hãm chân bởi một suy nghĩ lệch lạc rằng những người như chúng ta sẽ không thể thành công, dựa trên những gì chúng ta biết về bản thân. Rằng: Ta là một kẻ đáng tin đến mức ngốc nghếch, bất an, vụng về, thô lỗ, tầm thường, chậm chạp... là những gì thuộc về bản chất của ta. Chúng ta từ bỏ tất cả khả năng có thể thành công và nghĩ rằng thành công chỉ đến với người khác bởi chúng ta có vẻ chẳng giống người thành công chút nào, còn những lời tán dương ca ngợi về họ thì lúc nào cũng xung quanh ta . Khi đối mặt với trách nhiệm cũng như sự uy tín, chúng ta nhanh chóng tin rằng chúng ta đơn giản chỉ là những “kẻ mạo danh” như một diễn viên, trong vai một phi công, mặc đồng phục và đọc thông báo từ buồng lái trong khi không hề có chút năng lực, thậm chí là cách khởi động máy bay cũng chẳng hề hay. Nếu vậy thì thà không thử còn hơn. Nguyên nhân sâu xa của hội chứng “kẻ mạo danh” là những hình ảnh vô ích vốn đã bị thổi phồng lên về người khác . Chúng ta nghĩ mình như những kẻ giả danh không chỉ bởi vì chúng ta thiếu sót, mà bởi vì chúng ta thất bại trong việc hình dung những điểm yếu sâu sắc như thế nào và về bản chất thì ai cũng như ai, dưới lớp vỏ hào nhoáng bị đánh bóng, không ít thì nhiều. Hội chứng “kẻ mạo danh” có nguồn gốc sâu xa từ lúc thời thơ ấu đặc biệt là với giác quan vô cùng mạnh và nhạy bén của trẻ nhỏ rằng: Cha mẹ thực sự rất khác biệt so với chúng. Năm 4 tuổi, thật khó có thể tin được là mẹ của chúng ở độ tuổi đó cũng đã từng: Không thể lái một chiếc xe hơi, hay giải thích cho chú thợ sửa ống nước, thậm chí là việc quyết định mấy giờ phải đi ngủ, và cả đi công tác bằng máy bay với những người đồng nghiệp. Khoảng cách về trình độ xuất hiện một cách nhất định và hoàn toàn không thể thu hẹp lại được. Những niềm đam mê của trẻ thơ, như nhún nhảy trên ghế sofa, phim Pingu, loại socola Toblerone… đều không còn phù hợp với người lớn nữa những người thích yên vị tại một chỗ và có thể nói chuyện hàng giờ liền (trong khi tụi nhỏ thì có thể mải mê chạy nhảy bên ngoài kia) và uống những cốc bia có vị như… kim loại gỉ. Chúng ta khởi đầu trong đời với một ấn tượng mạnh mẽ rằng những người khác, đặc biệt tài năng và đáng ngưỡng mộ, thật sự không giống chúng ta một chút nào, một chút cũng không. Những dấu ấn ở thời thơ ấu ấy đi đôi với một đặc điểm cơ bản của trạng thái con người. Rằng chúng ta có thể thấu rõ bản thân mình từ trong ra ngoài, nhưng lại chỉ có thể nhìn thấy người khác qua những c