Compassio
Hiệu Ứng Của Hai Từ “Xin Lỗi” Và “Cảm Ơn” Khác Biệt Nhau Như Thế Nào?
"[Cảm ơn] là một cụm từ rất mạnh mẽ đem chúng ta vươn ra khỏi bản thân mình và mang lại sự ấm áp cho những người xung quanh ta" Jenny...
"[Cảm ơn] là một cụm từ rất mạnh mẽ đem chúng ta vươn ra khỏi bản thân mình và mang lại sự ấm áp cho những người xung quanh ta" Jenny Marchal Mối quan hệ của tôi và câu "Tôi xin lỗi" đã thay đổi một cách ngoạn mục vào năm ngoái tại một nhà hàng New York đông đúc. Đó là một trong những nơi được trang trí với bức tường tối màu và những ly cocktail 15 đô la, và 6 người chúng tôi dồn ép nhau trên một chiếc bàn tận cuối nhà hàng. Khi chúng tôi đang dùng được nửa bữa thì người bạn tổ chức bữa tiệc tối nói rằng người bạn cũ của cô ấy sẽ góp mặt. Một mặt tôi thấy lo lắng, nhưng vẫn cố gắng kìm nén sự hoảng loạn của mình. Anh ấy sẽ ngồi ở đâu? Những người phục vụ có phát điên lên không? Nhưng hãy tỏ ra thật ngầu đã. 20 phút sau anh bạn ấy đến, chúng tôi tổ chức trò chơi hát nhanh chọn cho anh ta một chỗ ngồi, và rồi bài hát dừng lại ở tôi: "Haley bạn có phiền lòng nếu ngồi chỗ này không? Tôi rất xin lỗi". Bạn tôi ra hiệu về phía chiếc ghế một chiếc ghế xấu cổ điển: vừa nhỏ vừa không có bàn, nó quay mặt vào nhà bếp (nhà bếp ư?). Cái vẻ gỗ buồn bã của nó làm gợi lên hình ảnh đứa trẻ cuối cùng bị bắt trong trò bóng né. Tôi ngập ngừng chốc lát né tránh ánh mắt mọi người, nhưng thật ra là cả một thập kỷ những năm lo lắng, và rồi đành chịu. Dĩ nhiên tôi đã làm điều đó. Chỗ ngồi đó phải được để trống, đúng rồi, anh ấy không quen ai cả, vậy nên cô bạn tôi có ý muốn cho anh ấy ngồi gần cô ấy. Khi mà tôi chịu nhường ghế “vì cả nhóm”, cô ấy vội vàng xin lỗi. "Tôi rất xin lỗi, Haley, tôi xin lỗi, tôi xin lỗi!". Lời xin lỗi có chủ đích của cô ấy khiến tôi cảm thấy có nghĩa vụ phải an ủi cô ấy thay vì đắm chìm trong lòng nhân từ của tôi, điều mà tôi thích hơn nhiều. "Ổn mà thật đấy!" tôi nói tiếp với giọng cao hai quãng tám đầy sự chân thành. Chúng tôi lặp lại kiểu khách sáo này vài lần cho đến khi cô ấy cảm thấy ổn hơn, và rồi chúng tôi chuyển chỗ. Vào ngày kế tiếp, khi tái hiện lại khoảnh khắc, tôi thấy rõ sự tương tác diễn ra lúc đó thiên về việc loại bỏ cảm giác tội lỗi của cô ấy thay vì thừa nhận sự ưu ái mà tôi đang làm cho cô ấy. Tôi tự hỏi sự tương tác có thể đã diễn ra như thế nào nếu cô ấy cảm ơn tôi thật lòng thay vào đó. "Xin lỗi" và "Cảm ơn" có ý nghĩa rất khác biệt với nhau, nhưng thường được sử dụng thay thế nhau trong cuộc đối thoại đương thời. "Xin lỗi tôi đến muộn" có thể thay bằng "Cảm ơn vì đã đợi tôi". "Xin lỗi vì đã trút giận" có thể là "Cảm ơn vì đã lắng nghe" . Trong những tình huống này, cả hai cách tiếp cận đều dùng để nỗ lực đưa ra quan điểm giống nhau