Compassio

Compassio | Wellbeing Companion

Compassio

Nhà Tâm Lý Học Lâm Sàng, Gợi Ý 5 Yếu Tố Khi Ứng Dụng Sơ Cứu Tâm Lý Sau Khủng Hoảng

Đây là chuỗi 03 bài đăng thuộc chủ đề Sơ Cứu Tâm Lý (PFA Psychological First Aid). Gồm 03 bài bài đăng, nhằm trợ giúp mọi người tìm...

Khi thảm hoạ xảy ra, chúng ta thường vội vàng đáp ứng nhu cầu về nước, nơi ở và chăm sóc y tế cho mọi người, nhưng lại bỏ quên nhu cầu về tâm lý của họ. Thật đáng tiếc vì thực tế sự căng thẳng quá mức có thể gây cản trở khả năng sử dụng hiệu quả sự hỗ trợ mà họ nhận được. Hãy hình dung về một thợ lặn có bình dưỡng khí bị hỏng. Ngay cả khi họ có một kế hoạch dự phòng, họ cũng phải có đủ bình tĩnh để sử dụng nó. May mắn có thể tăng lên khi họ cũng làm như vậy, khi có người thợ lặn khác ở gần đó giúp họ. Là một nhà tâm lý học lâm sàng, tôi tham gia tình nguyện viên với vai trò là Người Phản Hồi Sức Khỏe Tâm Thần trong Thảm Họa cho một tổ chức phi lợi nhuận Green Cross Academy of Traumatology (GCAT). GCAT được thành lập sau các vụ đánh bom ở Thành phố Oklahoma, các nhóm tình nguyện viên cử nhóm Chuyên gia Xử lý Căng thẳng Thảm họa đến hỗ trợ những người sống sót và ứng phó tại chỗ. Mặc dù các yếu tố xảy ra thiên tai là khác nhau, chúng ta biết rằng khi mọi người không còn lo sợ cho cuộc sống của mình, họ thấy mình đang đương đầu với những cảm xúc tiêu cực như tức giận, lo lắng và tuyệt vọng. Họ cũng có thể gặp khó khăn liên quan đến căng thẳng với trí nhớ và việc ra quyết định. Giúp mọi người hiểu và ứng phó với nỗi đau của họ làm cho quá trình hồi phục bắt đầu dễ dàng hơn. Nhưng điều gì sẽ đến khi thảm họa xảy ra không giới hạn ở một thời gian hoặc địa điểm cụ thể, lan truyền một cách vô hình và không có dấu hiệu kết thúc? Đại dịch Coronavirus có tất cả những điều trên và cũng tập trung sự chú ý của chúng tôi về phân biệt đối xử và bất bình đẳng xã hội một cách có hệ thống trong xã hội chúng ta. May mắn thay, những kế hoạch linh động ngắn hạn mà chúng tôi sử dụng để giúp những người sống sót tìm cách vượt qua những trở ngại để có thể thích ứng trong đại dịch. Hậu quả trước mắt của các thảm hoạ, là cuộc sống không còn như ngày thường. Người phản hồi sức khỏe tâm thần không tiếp cận sâu nơi ở của nạn nhân, nơi họ có thể nói chuyện với mọi người một cách thường xuyên về kinh nghiệm sống và tình hình hiện tại của họ. Thay vào đó, chúng tôi nói chuyện với mọi người trên những chiếc ghế xếp trong góc của những mái ấm lớn, phía sau các trung tâm phân phối thực phẩm, hoặc trước những ngôi nhà bị hư hại của họ. Chúng tôi hiếm khi gặp một người nhiều hơn một lần và trọng tâm là giúp họ xác định và đối phó với những nhu cầu cấp bách nhất của họ. Loại can thiệp này, đôi khi được gọi là Sơ cứu tâm lý (PFA), có thể được học và sử dụng bởi các chuyên gia cũng như người khôn